Gái Gú Việt Nam

Chuyện của Liên – Tác giả Cu Zũng

Phần 32: Bộ vest đen và cái áo sơ – mi xanh ngọc
Có vẻ như Tùng đã chờ câu nói của Liên, cậu ta dịu hẳn khuôn mặt, không còn tức giận như vừa nãy, nghĩ một lúc, cậu ta nhìn Liên như muốn ăn tươi nuốt sống:

– Từ lần đầu tiên gặp chị, em đã thích chị. Nếu chị muốn em rút đơn kiện anh Trường, không cần đền bù, chị chỉ cần đáp ứng em 1 điều kiện.

Nếu như là lúc bình tĩnh, Liên chắc chắn đã không cần hỏi cũng biết điều kiện của Tùng đưa ra là gì, nhưng lúc ấy, khoảng thời gian ấy Liên không nghĩ thông suốt như bình thường, theo phản xạ hỏi lại:

– Điều kiện gì?

Tùng nở nụ cười bí hiểm, giống như là đã thành công bắt gọn con mồi, mọi thứ đã nằm trong lòng bàn tay. Nụ cười này đối với một người đơn thuần như Liên thật là đáng sợ. Liên cảm giác mình như một công cụ, một đồ chơi trong tay người khác. Nếu không phải đi đến bước đường cùng này, Liên sẽ ghê tởm mà rời xa khỏi ánh mắt này ngay lập tức. Tùng cứ nhìn chằm chằm vào Liên, làm người Liên nổi cả gai ốc. Gáy nóng bỏng, tai cũng đỏ ửng lên vì sợ.

– Chị chăm sóc em 3 ngày, tính từ hôm nay.

Liên thở phù một cái, chăm sóc 3 ngày, điều đó không phải quá đơn giản với Liên sao. Nhưng không, không thể đơn giản như thế được. Chăm sóc bệnh nhân nằm bẹp trên giường 3 ngày, điều đó không thể tương xứng với việc rút đơn kiện và không nhận tiền bồi thường được. Sau khi nghĩ lại, Liên hỏi:

– Chăm sóc cậu đã có y tá và bác sĩ rồi. Cần gì tôi phải làm.
– Hà hà hà!!! Chị nghĩ đúng rồi đấy. Chăm sóc y tế thì cần gì chị phải làm, đã có bác sĩ rồi. Cái em cần là cái khác.
– Là cái gì?

Liên lờ mờ đoán được rồi, nếu không liên quan đến tình dục thì có đánh chết Liên cũng không tin. Nhưng đã trót hỏi “là cái gì?” Rồi, không thể rút lại lời nói. Liên nhìn chằm chằm vào mặt cậu Tùng, cố gắng làm ra khuôn mặt nghiêm túc, dù sao thì Liên cũng lớn hơn cậu Tùng này khá nhiều tuổi. Nếu Liên đoán không nhầm thì Tùng mới chỉ khoảng 23 – 24 tuổi là cùng thôi, chắc là sinh viên vừa mới trường bắt đầu đi làm, hơn Nhóc Con có vài tuổi. Về vai vế Liên có thể coi như bậc cô chú của Tùng. Hy vọng cậu ta biết khó mà Liên. Nhưng Liên nhầm. Xã hội bây giờ phát triển đến nỗi Liên không theo kịp, chẳng kể đâu xa, Tuấn và đám bạn của nó đã vượt xa tầm hiểu biết của Liên. Nữa là một cậu thanh niên vừa lớn hết, con nhà giàu như Tùng thì sẽ thế nào đây.

– Chị lại gần đây, em nói nhỏ.

Liên ngó nhìn trong phòng không có ai, cửa thì kín chắc có nói bình thường cũng không ai nghe thấy, nên cự cãi:

– Có gì cậu cứ nói đi, sao phải lại gần.

Tùng gật đầu:

– Được, em sợ nói to chị nghe không nổi thôi. Em chỉ bị băng bó phần bụng, phần trên và dưới vẫn OK. Em muốn trong 3 ngày chị phải… làm vợ em. Một người vợ dâm đãng chăm sóc chồng trong bệnh viện. Làm mọi điều mà em muốn. Đơn giản thế thôi. 3 ngày. Không hơn.

Mặc dù đã mơ hồ biết được cậu ta muốn gì, nhưng nghe xong những điều mà Tùng nói, quả thật Liên không thể chấp nhận được. Gì mà “một người vợ dâm đãng chăm sóc chồng trong bệnh viện”. Như thế hóa bằng Liên phải phục vụ tình dục cho cậu Tùng này trong 3 ngày sao? Làm mọi điều cậu ta muốn? Không, không thể được. Với con người như Tùng, đáp ứng điều kiện của cậu ta Liên sẽ phải quan hệ tình dục, thậm chí còn làm nhiều trò kinh tởm hơn tình dục rất nhiều. Cậu ta sẽ tận dụng Liên trong 3 ngày một cách triệt để nhất. Thật tâm mà nói, Liên không sợ quan hệ tình dục, không sợ điều đó. Cái Liên sợ chính là khi làm chuyện đó với Tùng thì Liên sẽ là ai? Liên có là Liên nữa không? Liên đối mặt với anh Trường thế nào? Đối mặt với Tuấn ra làm sao? Liên sẽ không còn là vợ của anh nữa, sẽ không còn là mẹ Liên của Tuấn nữa. Liên sẽ biến thành một con đĩ, một người đàn bà dâm loạn. Rồi đằng sau 3 ngày kia sẽ là cái gì, với cái đầu của Tùng thì chỉ có trời mới biết được, thêm nữa, cậu Hoàng, anh họ của Tùng đang ở ngoài kia cũng như con sói đói rình rập chờ thời cơ để lột truồng Liên ra.

– Cậu… cậu… bị điên à? Tôi làm vợ cậu? Tôi có chồng rồi. Làm sao làm được.
– Em biết chị có chồng rồi nhưng chẳng phải chị và chồng đang ly thân sao. Sao nào, em trẻ hơn chồng chị, lại có điều kiện hơn. Nếu chị đồng ý theo em, em đảm bảo cả đời chị sẽ ăn sung mặc sướng. Chị cần gì em đều đáp ứng. Làm vợ em… chị trăm lợi mà không có lấy một hại.
– Biến thái, tôi không đồng ý. Cậu phải biết rằng tôi bằng tuổi mẹ cậu đấy.
– Ha ha ha!!! Chị kém mẹ em 10 tuổi. Em cũng không ép buộc chị. Tùy chị quyết định thôi. Thời gian không còn nhiều đâu. Chị yên tâm, chuyện này em sẽ giữ bí mật, em sẽ làm cho chị sung sướng, biết đâu, hết 3 ngày chị lại muốn thêm nữa ấy chứ.

Kinh tởm, nghe đến đây, Liên không thể chịu đựng thêm được nữa. Liên không thể nán lại mà nghe những lời điên điên khùng khùng của Tùng được nữa. Liên chỉ nói ngắn gọn:

– Cậu điên rồi.

Rồi chạy nhanh ra khỏi cửa. Chạy trốn khỏi tên biến thái, đầu óc nhơ bẩn.

Chạy ra khỏi khoa cấp cứu Liên mới dám dừng lại, vuốt ngực thở phì phì vì tức giận. Cậu ta trắng trợn muốn dồn ép Liên vào đến bước đường cùng.

Khi thở được vài nhịp to, Liên lại nhìn thấy Hoàng, cậu ta thong dong đứng tựa lưng vào tường như đã chờ đợi Liên chạy ra từ lâu. Nhìn thấy Liên, Hoàng thong thả bước từng bước một, vừa đi vừa nhìn Liên giống như ánh mắt mà cậu Tùng vừa nhìn.

– Thế nào, Tùng có đồng ý giúp chị không?

Liên cố gắng lấy lại bình tĩnh, điều hòa hơi thở để trả lời Hoàng cho có lệ:

– Không. Giờ chị phải về đây.

Nói xong Liên quay lưng đi thẳng, nhưng đi được mấy bước thì tiếng nói của Hoàng lại vang lên sau lưng làm Liên khựng lại, trái tim co thắt:

– Nếu không có gì thay đổi thì sáng thứ 4 tuần này sẽ có quyết định khởi tố. Chị chỉ có 2 ngày thôi. Sau khi khởi tố thì chị muốn làm gì cũng đã muộn rồi. Án của anh Trường có thể là 10 năm.

10 năm, nếu anh Trường bị đi tù 10, vậy khi anh ra tù anh đã bắt đầu già. Anh sẽ ở tù 10 năm ư. Nghĩ đến đây, Liên thấy mình vô dụng quá, không biết làm cách nào để cứu anh. Liên sẽ phải làm sao đây. Liên sẽ phải lựa chọn thế nào đây. Hôm nay là thứ 2, thứ 4 có quyết định khởi tố. Liên chỉ có 2 ngày để cứu anh.

Liên nghe xong, lại tiếp tục lê những bước chân nặng nề, từng bước một theo hành lang đá hoa trắng muốt của bệnh viện. Hành lang trắng làm Liên có cảm giác như mình đang đi lạc vào một cõi hư vô nào đó, không lối thoát, không lựa chọn.

Ra đến chỗ gửi xe, Liên thấy điện thoại của mình báo có tin nhắn. Mở điện thoại ra, nhìn vào màn hình thì là tin nhắn của Hoàng, Liên mở ra xem cậu ta nhắn gì: “Nếu chị không còn cách nào khác thì đến tìm em.”

Lại là trò gì nữa đây? Không cần nghĩ gì nhiều, Liên cũng có thể khẳng định “cách” mà Hoàng nói là gì? Chắc chắn sẽ giống như của Tùng, chắc là như vậy. Không thể sai được. Anh em Hoàng – Tùng sẽ không khác nhau. Tất cả đều chỉ muốn thân thể Liên. Muốn Liên làm công cụ tình dục của mình. Liên không trả lời tin nhắn. Lũi cũi đi về.

Liên thất thểu dắt xe vào nhà. Bố đã ngồi sẵn ở salon đợi Liên về từ bao giờ. Nhìn thấy Liên ở hiên, ông đứng bật dậy chạy ra