Gái Gú Việt Nam

Hắc Long – Quyển 1

Phần 38
Từ phía trong nhà, hai ánh mắt vẫn đang theo dõi Thiên.

– Chả được gì ra hồn, chỉ biết phá. – Giọng Thần xà nói bâng quơ, mắt cô tuy không nhìn thấy được nhưng cô lại có thể cảm giác được hơi lạnh từ những bông Tuyết Liên bị thăng hoa.

– Hà hà… lúc trước ngươi cũng vậy mà, thậm chí còn tệ hơn nó nữa mà. – Giọng tươi cười của Huyền Thiên Chấn Vũ bên cạnh, lúc trước không biết ông ta phải đồ bao nhiêu công sức mới có được Thần Xà như bây giờ.

Thần xà nghe vậy liền im lặng rồi cô biến mất sau đó, Huyền Thiên Chấn Vũ chỉ biết vuốt râu cười nhẹ rồi tiếp tục theo dõi Thiên.

Cả buổi trời trôi qua, Thiên không trồng nổi một cây Tuyết Liên, tay hắn chỉ cần rời cây Tuyết Liên vừa trồng không đến 5 giây là trước mặt hắn chỉ còn không khí.

– Hừ ừ ừ… – Cả người hắn run cầm cập, hắn không hiểu tại sao cứ mỗi một cây Tuyết Liên tan đi là không khí xung quanh hắn lạnh lên một chút. Bây giờ hắn cảm thấy mình như đang ở Bắc Cực vậy.

– Về nghỉ đi… – Một giọng nói lạnh lùng ngay sau hắn nhưng hắn cũng không cảm thấy quá giật mình bởi vì không ai khác chính là Thần Xà và lúc hắn quay lại thì chỉ còn không khí thôi. Thần Xà không nói thì hắn cũng có ý định về rồi, chỗ hắn đứng bây giờ đã lạnh thấu xương rồi, không nhanh chóng về thì một chút nữa là hắn thành tượng băng rồi.

– Hà hà… uống trà cho ấm người đi. – Huyền Vũ nói với Thiên.

Thiên vơ vội lấy ly trà mà uống nhanh đáo để, không chỉ một ly mà cả ấm trà bên cạnh cũng cạn mất nửa.

– Hà hà… Đỡ chưa anh bạn?

– Hùuuu… Sao chỗ đó tự dưng lạnh lên vậy? – Thiên thở một hơi dài.

– Hà hà… Cậu không biết về Tuyết Liên sao?

– Không, ta chỉ nhìn thấy nó trên công nghệ thông tin chứ chưa từng tận mắt thấy chúng.

– Hà hà… Tuyết Liên là hoa chí hàn hướng âm, nó chỉ mọc ở phía sâu trong lòng đất. Thích ánh sáng nhưng không thích mặt trời, nó sinh ra nhờ khí âm của địa và khi tan đi cũng giải phóng ra khí đó. Đó là lí do khiến cậu cảm thấy lạnh như vậy đó… hà hà…

– Thì ra là vậy. – Thiên gật gù, hắn một lần nữa biết thêm được điều mới lạ.

– A! Vậy cái thứ ngoài này không phải mặt trời sao? – Thiên ngạc nhiên, hắn vội chạy ra ngoài mà hướng mắt nhìn thứ đang phát sáng phía trên mà hắn cho đó là mặt trời.

– Không phải đâu, hà hà…

– Vậy nó là gì? – Thiên đưa mắt nhìn Huyền Vũ bất chợt một điều kì lạ đã xảy ra.

– Hử! Nhãn Quang Dị Sắc, không thể nào… ta nhầm sao? – Huyền Vũ bất chợt ngạc nhiên, đây có lẽ là lần đầu ta thấy một Thánh sứ vạn năm tuổi ngạc nhiên như vậy. Lão ngạc nhiên như vậy bởi vì khi lão nhìn vào mắt Thiên sau khi hắn nhìn thứ trên trời thì cảm thấy được một ánh mắt dị sắc đến lạ thường, nó không chỉ có hai màu đen trắng mà còn có màu ánh kim.

– Ông sao vậy?

– À, không có gì, có lẽ là ta hoa mắt, thứ trên đầu ngươi là Thạch Anh Mặt Trời, nó được tạo ra từ thánh khí của Niêm Ất Đế, có ánh sáng như mặt trời nhưng không có sức nóng củ