Lạc lõng
Mưa bắt đầu rơi lất phất ngoài kia, một cảm giác day dứt trong lòng, tôi… tôi dường như đã rất lâu rất lâu… rất lâu rồi mới thấy lại được một khung cảnh một người đàn bà ngủ gục trên mâm cơm nguội lạnh chờ đợi tôi về. Khóe mắt tôi cay cay như ngày hôm đó, vô vàn những ký ức lại ùa về từ tìm thức trong tôi. Khẽ hít nhẹ tất cả những cảm xúc quay ngược vào trong để kìm nén, bước nhẹ nhàng đặt cái cặp táp xuống cái ghế kia.
Tôi bước ra phía sau nhà nơi cái không gian đang đứng im vì cô ấy. Tiếng quạt trên trần nhà vẫn quay đều đều, vẫn âm thanh ro ro quen thuộc. Tôi khẽ cười nhẹ một cái trước cái không gian này, nhẹ nhàng bước đến ẩm nhỏ lên trên tay, chà cũng nặng thật. Nhưng tôi vẫn từng bước chân vững chắc lên những nấc thang dài thêm thang kia, một gương mặt ngủ gà ngủ gật trên vòng tay tôi, cố bước thật nhẹ, cố không gây ra bất cứ một tiếng động nào nhỏ nhất để đừng phá tan một giấc mộng ngọt trên vòng tay tôi.
Từng bước chân đều đều trên những nấc thang chảy dài, vội nhẹ nhàng mở khóa cánh cửa phòng lạnh lẽo ra, tôi bước nhẹ nhàng đặt một cơ thể mới lớn đặt nhẹ xuống giường. Rầm… một vết sáng xẹt ngang bầu trời, mưa ngày nặng hạt hơn không ngừng, tôi kéo nhẹ cái mền đắp ngang ngực nhỏ rồi bước ra ngoài…
– Ngủ ngon nàng công chúa của tôi…
Với tay tắt nhẹ cái đèn ngủ cho con nhỏ rồi bước lọc cạch xuống nhà dưới, mâm cơm đã nguội rồi còn nóng gì nữa đâu, bụng tôi thì lại vừa đi ăn với con nhỏ trân xong. Nhưng không lẽ lại đổ bỏ hết sau, thế là đem đi hâm nóng lại và ăn sạch sành sanh. Tiếng mưa vẫn tí tách ngoài hiên trong này thì có một thằng đang lân lê ly cà phê nóng ấm và cái đống giấy tờ trên bàn, con mèo mập ú thì cứ kêu ngao ngao vang vọng cả căn nhà, cái con mèo ú ục ịch này không biết bị gì mà cứ nghêu ngao vòng vòng cả lên nghe bực cả mình…
Sáng lên từng hạt nắng khẽ lách mình qua từng tán lá xanh mướt xuống con đường, gió thổi nhè nhẹ, từng giọt sương còn khẽ đọng lại trên từng tán lá. Từng hố nước vẫn còn đọng lại dưới đường sau cơn mưa nặng hạt hôm qua. Bầu trời xanh hơn, sáng hơn sau cơn mưa tối qua, dòng người chen chúc nhau hơn, rượt đuổi nhau hơn sau cơn mưa tối qua. Từng tà áo dài trắng bay lất phất ngoài đường, từng màu đỏ của những cái khăn quàng đỏ thắm trên những đứa học sinh, những cái cảm giác đó gợi lại cho tôi biết rằng hôm nay là ngày con nhỏ nhập học, khẽ giật mình trên cái bàn kính với xấp giấy tờ lộn xộn, chợt nhìn vào đồng hồ lúc này mới là 6h15 nhưng ở phía sau nhà đã có tiếng lọc cọc của bếp núc, ai sáng sớm mà lục đục vậy ta. Nhà này chỉ có mình ên tôi với nhỏ tuyền thôi, không phải tôi thì tức là nhỏ rồi chứ ai. Thức sớm vậy ta tôi khẽ cười…
Khẽ dụi mắt mấy cái rồi đứng phắt đi tắm rồi lục đục kiếm cái gì ăn, bước nhẹ lên lầu tắm hả hơi xong quay xuống dưới nhà tôi thỏi…
– Bữa nay nhập học à – tôi hỏi…
– Ừ…
– Ừ để lát tôi đưa cho đi…
– Ừ cũng được…
– Có gì ăn không…
– Có…
– Gì…
– Bánh mì ốp la…
– Có khét không…
– Hỏi vậy là sao…
– Không sao tại hỏi thôi…
– Cho con mummy ăn giùm đi…
– Mummy là con nào…
– Con ú dưới đất kìa…
– À ừ…
Ẩm con mèo ú ý lên trên tay mà muốn quần tay khắp xuống đất, đổ chút đồ ăn cho con mèo ú khi khì đang lấn quấn bên chân kia. Bước nhẹ nhàng lại cái bàn kính to đợi đồ ăn, hai cái ngon tay cứ gõ lọc cà lọc cọc xuống bàn tạo nên những âm thanh nghe rất vui tay, lắc lắc nhìn cái bộ dạng đeo tạp dề của con nhỏ mà tôi cười muốn lộn ruột, mà cái giọng điệu hôm nay chắc là còn giận tôi chuyện hôm qua là đi tận khuya mới về bỏ con nhỏ với mâm cơm lạnh đây chứ còn đâu.
Tôi khẽ cười lay lắt nhìn con nhỏ nghỉ vu vơ, nhìn cái tướng lùn lùn cao cao trong cái váy ngắn điệu đà, cái vớ đen kéo đến tận gối nhìn mà mắt cười, đằng trước thì một cái tạp dề.
– Nhìn gì đó…
– Không gì…
– Hôm qua mấy h mới về – con nhỏ đặt 2 phần ăn sáng xuống bàn…
– 8H30 – tôi nói…
– Thật không…
– Thật…
Măm mi cái món của con nhỏ mà lòng tôi như nhẹ tễnh, chắc là tại vì đỡ hơn mấy lần trước, vừa uống một ngụm cà phê đắng vào họng cho dịu cái lạnh của buổi sáng sớm lạnh te kia. Uống xong thì đồng hồ cũng đã điểm đúng 6h45 sáng. Tôi cọc cạch dọn dẹp tiếp con nhỏ rồi chạy ra ngoài dẫn chiếc xe quen thuộc của mình ra. Con nhỏ ngồi đằng sau hai tay đặt nhẹ vào cái hồng tôi, cái cảm giác ấm áp đã từng mất rốt cuộc cũng đã quay về. Tiếng chim khẽ lây lất trên từng hàng cây gầy gộc ven đường.
– Trường nào…
– XXX…
– Học trường tư thục à…
– À ừ…
– Ừ…
Đề gas phóng nhanh cho con nhỏ kịp giờ không lại bị cấu xé cho chết nữa, thắng cái kít lại trước cánh cửa sắt màu xan